
Huong giang,Hương giang,chân dài,kiều nữ, 9x show hàng, Asian Sexy Girl, lộ hàng






The Home Of Asian Beauty Girls







Trên những trang nhật ký điện tử (blog) và nhiều diễn đàn online, "tình teen" trong cách nhìn của giới 9X, 10X, đã biến hoá khôn lường. Nhiều teen, thậm chí không ngại ngần quăng "rác yêu" lên mạng.
"Yêu dịch vụ"
Một trong những đề tài nóng nhất hiện nay chính là chuyện các "teen girl", "teen boy" đăng tuyển người yêu gấp.
Có nhiều chiêu thức “rao tình”, từ việc đăng thông báo tuyển người yêu đến các kiểu đưa ảnh “tự sướng” với mục đích thu hút bạn khác giới. “Chợ tình” càng trở nên sôi động nhộn nhịp vào những dịp lễ đặc biệt như Valentine, Noel, Tết... Biến thái tạm gọi là "yêu dịch vụ" mang tính tạm thời và cực kỳ thần tốc cũng mau chóng xuất hiện.
Đây là trích dẫn một trong những thông báo tuyển người yêu được đăng nhan nhản trên mạng:
“* Điều kiện:
+ Nam, sức khoẻ đầy đủ, không bị khiếm khuyết gì hết á, không nói lắp, nói ngọng (Đẹp trai là một thế mạnh)
+ Tuổi: trên 18 (không là dễ bị bóc lịch vì dzụ dzỗ trẻ vị thành niên).
![]() |
Nhiều teen không ngần ngại "quăng" "rác yêu" lên mạng. |
Yêu "chơi trội"
Cách đây vài năm, báo chí đề cập tới chuyện hôn trong lớp học và chụp ảnh, quay clip tung lên mạng như một hiện tượng đáng báo động. Đến giờ, việc các cô bé cậu bé vẫn còn quàng khăn đỏ hồn nhiên hôn nhau trong lớp đã không còn là chuyện hiếm. Thậm chí, những chiêu thức bày tỏ tình cảm nơi công cộng đó còn được cổ vũ tán thưởng bằng tiếng vỗ tay rào rào của các học sinh khác.
Khi được hỏi, một nữ sinh hồn nhiên chia sẻ, nhiều bạn vẫn thường làm thế trong lớp học. "Đôi nào mà cứ bí rì rì, không dám hôn nhau mới là đối tượng bị soi và trêu chọc", cô bé cho biết.
Cá biệt, có teen còn viết tên người yêu lên ngực rồi chụp ảnh khoe lên mạng nhằm tôn vinh bạn trai của mình.
"Chủ nhân" của nó cho rằng: các kiểu bày tỏ tình cảm thông thường đã được dùng hết, thế nên chiêu thức này trở nên mới lạ, độc đáo và hấp dẫn. Còn chụp hình khoe trên blog chỉ đơn giản là khoe cái chữ để bạn trai được mát mặt với thiên hạ chứ không hề cố tình khoe… ngực!
Nhiều "thiên tình sử" đang được rao ầm ĩ trên mạng. Thế nhưng, mục đích không phải là chia sẻ, tâm sự mà chỉ là chiêu thức “câu view” hết sức thô thiển.Nếu chỉ là nói chuyện cưa cẩm, hay những kỉ niệm vui buồn của các bạn thì không có gì đáng bàn.
Đằng này, những chuyện nhạy cảm cũng được đem ra phơi bày, rao bán từng chi tiết. Thậm chí, chuyện "lần đầu tiên làm chuyện đó" cũng được miêu tả tường tận từng li từng từng tí.
![]() |
Chụp ảnh hôn nhau trong lớp... |
Dưới câu chuyện được viết trên blog của một "teen girl" 18 tuổi - rất không tiện trích dẫn ra đây - có rất nhiều "comment" (bình luận) trái chiều. Phần lớn là tán thưởng, thích thú, nhưng cũng có người bày tỏ sự bức xúc: “Thật ngu ngốc, không ngờ giới trẻ 9X bây giờ..., thấy ớn lạnh thật".
Còn blog của một anh chàng khác thì đưa "tâm sự của một chàng trai sát gái”, ba hoa về những chiến tích hạ gục các cô nàng 9X.
Theo nhìn nhận của anh chàng, "ở nhà, bố mẹ họ cũng hoàn toàn yên tâm về con gái trước sự kèm cặp sát sao của mình, trước sự đúng giờ, trước việc học hành chăm chỉ của con gái mà không thể nào ngờ được con gái của mình lại có thể tìm thú vui trong chốn nhà nghỉ.
Anh chàng cũng "bóc mẽ" và tỏ ra hiểu biết khi cho rằng: từ khi loại thuốc phá thai có tên Mife và Misoprostol xuất hiện, đã trở nên phổ biến cho nhiều teen nữ “trót dại”. Và thay vì sống có trách nhiệm hơn với chính mình, họ lại ỉ i rằng “có thuốc phá rồi, sợ gì!” để ngày càng bừa bãi trong quan hệ.
"Chiến tranh" giữa 8X, 9X, 10X về… cách yêu
Mới đây, trên một số diễn đàn cũng đã xảy ra "chiến tranh" giữa các thế hệ 8x, 9x, thậm chí là... 10x xung quanh chuyện yêu thế nào là đúng, yêu thế nào là hay.
Một đại diện của 9X dùng lời lẽ quá tiêu cực, có sắc thái chửi bới, lăng mạ nhiều hơn: "Lúa già bày đặt lên lớp lúa non, thế thì để lúa non dạy dỗ lại cho lúa già".
Thậm chí, 9x này còn sử dụng lối so sánh đến mức không thể chấp nhận được: "Các em mới mặc underwear nhãy vui vui thôi thì các chị la làng lên như cái gì to tát lắm, thế các chị cùng các anh iu của các chị trần truồng... trên giường sao lại không nói gì, người ta bảo các anh chị quay clip sex, thế dance sex và have sex... cái nào đẳng cấp hơn?!".
Chưa hết, "chiến sự" lại tiếp tục bùng nổ giữa 9x và... 10x. Sau bài "9x dạy dỗ 10x" thì một teen 10x xưng là du học sinh Nhật cũng không chịu kém cạnh khi lên tiếng "9x bị 10x dạy dỗ" với những luận điểm như sau:
"Anh chị sinh ra trước tụi em có vài năm, anh chị lại lên mặt, nói tụi em là con nít mà bày đặt yêu đương. Dạ, em xin thưa, tụi em yêu thì rất là ロマンティック đấy, tụi em thích ai là nắm tay rồi hun ngay này, đứa nào dám động vào người yêu là "tẩn" ngay, rồi còn thề non hẹn biển "lớn lên tớ cưới cậu" một cách chắc chắn và đầy trách nhiệm. Chứ ai như mấy anh chị, yêu nhau mà phone này, rồi text message, đi ăn uống, đi club nữa chứ, yêu đương cái kiểu của hồi xữa hồi xưa...
Mà các anh chị 9x nói ra mà không biết nhục hay sao ấy, tưởng chửi tụi em vì nghĩ tụi em là con nít con nôi, không biết yêu, nhưng nếu nói toạc ra thì tại vì anh chị 9x ghen + tức vì bị 10x tụi em tự tin đấy. Rồi còn nữa, khi bị thất tình, tui em ăn uống cho đẫy rồi đi ngủ cho khỏe để đỡ phải nhớ về một mối tình, như vậy không phải hay sao? Như thế không đỡ phí hơi hơn anh chị 9x sao? Thế mà bị anh chị 9x kêu là không tỉnh táo đấy. Ai như các anh chị, thất tình gì mà lấy lưỡi lam rạch tay rạch chân cho để lại sẹo".
Nhiều người đặt ra nghi vấn rằng đây là bài viết của người lớn, nhưng cũng không ít người khẳng định đây chính xác là tác phẩm của 10X thực thụ.
Tôi và cô ấy yêu nhau đã bốn năm. Chúng tôi học với nhau suốt từ hồi lớp 6 và chơi trong cùng một nhóm. Tuy lúc ấy còn nhỏ nhưng trước cô ấy, tôi đã có những rung cảm đầu đời của một cậu bé. Lên cấp 3, dù không còn chung trường nhưng nhóm bọn tôi vẫn thân và thường xuyên đi chơi với nhau. Chúng tôi đã có một mối tình áo trắng thật trong sáng. Với tôi, cô ấy vừa là bạn vừa là người yêu. Chúng tôi gắn bó nhau bằng bao kỉ niệm đẹp thời học trò. Có thể nói cô ấy là người con gái đầu tiên và đến lúc này là duy nhất mà tôi từng yêu.
Nói thật, tôi là một cậu con trai phóng khoáng, thích lối sống hiện đại, không đè nặng những lễ giáo phong kiến. Bởi vậy, hình mẫu người yêu của tôi cũng không khắt khe. Nếu như nhiều đàn ông thời nay đòi hỏi bạn đời phải là cô gái trinh trắng thì với tôi, điều đó không quan trọng. Cũng như tôi cho rằng, quan hệ trước hôn nhân không có gì là xấu nếu việc ấy xuất phát từ tình yêu thực sự.
Đó là điều mâu thuẫn giữa chúng tôi. Có thể đứng ở lập trường là con gái cộng với sự giáo dục của cha mẹ nên cô ấy lại phản đối chuyện đó. Tôi cũng tôn trọng quyết định của bạn gái, song nhiều khi ở bên nhau, vì quá yêu nên tôi không kiềm chế được bản thân, tôi vẫn muốn được yêu cô ấy hết mình. Mỗi lần như vậy bạn gái tôi đều kháng cự. Tôi biết, có những khoảnh khắc cô ấy cũng muốn trao cho tôi tất cả, nhưng đến phút cuối, giống như lí trí đã chiến thắng và ngăn lại, cô ấy đột ngột chống trả. Phải nói những lần như thế khiến tôi rất… bực mình và mất hứng. Rồi nhiều mâu thuẫn bắt nguồn từ đó.
Cô ấy là phụ nữ nên luôn mong muốn được quan tâm, chăm sóc, được người yêu dành nhiều thời gian cho mình. Còn tôi, việc ngày nào cũng lang thang ngoài đường, quanh các quán ăn, quán cà fê cùng người yêu làm tôi thấy mệt mỏi. Lúc có dịp ở bên nhau riêng tư thì “người đàn ông” trong tôi lại trỗi dậy. Tất nhiên, như mọi khi, cô ấy luôn bỏ tôi “lửng lơ” giữa đường. Cho nên tôi lại không muốn gặp nhau quá nhiều. Bức tường ngăn cách giữa chúng tôi ngày một lớn. Chúng tôi thường xuyên giận dỗi nhau. Đáng buồn là sau mỗi cuộc cãi vã, cô ấy luôn đổ lỗi chỉ vì tôi không có được điều mình muốn nên mới thế, rằng tất cả chỉ vì chuyện tình dục, rằng tôi coi trọng nó hơn cả tình yêu . Là người đàn ông tự ái cao, điều đó làm tôi cảm thấy mình bị xúc phạm.
Mỗi người mang trong mình một suy nghĩ và không còn tiếng nói chung. Tôi là người quyết định nói chia tay dù biết cả hai còn rất yêu nhau. Cô ấy đã khóc nhiều song lúc ấy, tôi tỏ ý dứt khoát.
Tuy nhiên, chúng tôi vẫn thường gặp nhau do cùng chơi thân trong một nhóm. Cả hai đều cố tỏ ra bình thường vui vẻ mỗi lần “đụng mặt”. Nhưng tôi đã như chết đứng khi biết tin cô ấy đã có bạn trai mới. Dù đã chuẩn bị trước tâm lí, tôi vẫn không ngờ điều ấy lại đến nhanh như vậy. Tôi thực sự nuối tiếc và ân hận vô cùng. Tôi lại tìm cách nối lại tình xưa, dành lại người con gái của mình. Cũng mất một thời gian “đấu tranh”, cuối cùng mối tình 4 năm trời đằng đẵng cũng chiến thắng, cô ấy đã quay trở về bên tôi.
Hôm ấy, tôi đã nghĩ là khoảng thời gian xa nhau khiến tình cảm của chúng tôi mãnh liệt hơn bao giờ. Tôi nhận thấy cô ấy không còn cố gắng giữ khoảng cách và kháng cự tôi như trước. Đó là lần đầu tiên chúng tôi yêu nhau hết mình.
Lẽ ra tôi phải thấy hạnh phúc vô bờ. Nhưng không, tim đau nhói, tôi choáng váng vì hiểu ra một điều: cô ấy không còn là con gái. Cô ấy đã trao cái quý giá nhất của đời mình cho một người đàn ông chỉ mới quen chưa đầy hai tháng - thứ mà người yêu tôi đã dùng mọi cách để giữ gìn với tôi suốt 4 năm trời, để rồi gián tiếp khiến chúng tôi phải chia tay. Điều này còn làm tôi đau đớn hơn cả lúc biết cô ấy yêu người khác. Còn bạn gái tôi thì chỉ im lặng và khóc.
Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ tôi không bằng gã đàn ông kia? Hay chính tôi đã khiến cô ấy đau khổ rồi dễ dàng chấp nhận một người đàn ông khác để trả thù đời. Giờ đây, tôi vô cùng mâu thuẫn và dằn vặt. Tôi thậm chí không còn cảm hứng với cô ấy như trước, tôi không thể làm tròn bổn phận của người đàn ông khi quan hệ với cô ấy. Hình ảnh người đàn ông kia cứ hiện lên trong đầu tôi như một sự giễu cợt.
Bây giờ một lần nữa chúng tôi lại đứng trước nguy cơ chia tay. Cô ấy nói: “Nếu anh không chấp nhận được em thì chúng mình chia tay, em cũng không trách anh đâu”. Tôi chẳng bao giờ muốn xa cô ấy thêm một lần nữa. Nhưng nếu tiếp tục, những câu hỏi tại sao và hình ảnh người đàn ông kia cứ liên tục hiện ra. Tôi nên quyết định sao đây?
![]() |
| Ảnh minh họa |
Ngay cả hotboy trong trường cũng theo đuổi tôi cả 2 năm học nhưng tôi đều từ chối. Nhiều người ác miệng tung tin tôi "chảnh", tôi bỏ ngoài tai và chỉ lo học. Thực sự tôi không có cảm giác với những người đó. Nhiều khi tôi nghĩ không biết mình có bị... lesbian không nữa? Nhưng mà... ngay đến cả các bạn cùng giới tôi cũng rất ít nói chuyện, bởi vậy tôi rất ít bạn.
Trong thời gian học phổ thông ấy, ở công ty nhà tôi (bố mẹ tôi mở công ty riêng) có một người con trai rất lịch lãm, tài giỏi. Anh hơn tôi 8 tuổi, nói chuyện rất có duyên khiến lần đầu gặp mặt, tôi đã có cảm tình với anh. Thế rồi tôi thích anh từ lúc nào không hay. Nhưng đối với đứa con gái chưa một mảnh tình vắt vai như tôi, tôi không biết biểu lộ làm sao cho anh hiểu tình cảm của mình. Còn anh - một người đàn ông từng trải đã như đọc được ý nghĩ của tôi nên anh đã ngỏ lời trước. Và đương nhiên là tôi đồng ý.
Chúng tôi yêu nhau cho tới ngày tôi thi đỗ Đại học. Lúc ấy, anh lên chức rất cao trong công ty nhà tôi. Chúng tôi yêu nhau trong thầm lặng vì anh không muốn mọi người biết mối quan hệ này. Nhưng trong một lần hai đứa đi chơi, chú tôi đã bắt gặp và từ đó gia đình tôi biết chuyện.
Ba mẹ không chấp nhận việc đó với lí do tôi còn quá trẻ, chỉ 18 tuổi mà thôi. Rồi ba mẹ tôi chê gia đình anh không "môn đăng họ đối", sợ tôi lấy anh sẽ khổ nên dùng mọi cách để chia rẽ chúng tôi. Tôi không đồng ý nên nhiều lần tranh cãi với ba mẹ.
Thương anh nhưng tôi cũng không thể bỏ gia đình mình, ba mẹ lại chỉ có mình tôi, tôi đã cố dung hòa hai bên song mọi cố gắng đều thất bại. Ba mẹ tôi đã dùng địa vị của mình để chèn ép anh trong công việc. Lúc ấy, hai chúg tôi thực sự rất mệt mỏi, nhất là anh. Cuối cùng, anh cũng sa sút trong công việc rồi phải đền bù cho một công trình khi anh làm sai sót. Và thế là gia đình tôi sa thải anh.
Tôi thực sự rất sốc, tôi thương anh vô cùng. Tôi luôn tự dằn vặt mình vì tôi mà anh mới ra cơ sự này. Rồi anh đã bỏ tôi đi về quê mà không nói một lời chia tay. Tôi nhớ anh trong đau khổ, tìm mọi cách liên lạc với anh nhưng không được. Bao nhiêu ước muốn về một mái ấm gia đình với anh đều đổ vỡ khi bất thình lình anh lại xuất hiện, nhưng là cùng với một người con gái khác. Đó là chị ấy - người mà anh nói lúc khó khăn luôn ở bên anh. Còn tôi, anh cho rằng là đứa quen sống trong nhung lụa, là "tiểu thư cành vàng lá ngọc" nên không thể chia sẻ và biết đến những cảm giác của anh. Anh đã buông ra rất nhiềuu lời nói khiến tôi đau lòng. Nhưng lòng tôi còn đau hơn khi anh đã không ngại đưa tôi xem clip rồi hình ảnh hai người họ ở bên nhau...
Tôi đau khổ thất vọng vô cùng. Tôi nên làm gì đây?
em_day_anh_dau...@yahoo.com

Ảnh minh họa
Dưới đây là những suy nghĩ, nhưng tâm sự của một dân chơi gửi email đến Zing sau nhiều năm sa chân vào cuộc sống thác loạn.
Sau 7 năm qua, chợt nhìn lại những gì tôi bước qua và những gì tôi đã làm... nó vô ích có chăng là chỉ làm tôi sung sướng trên nỗi đau sai trái và ý nghĩ lệch lạch về định hướng bản thân, nó đi quá xa hơn những gì tôi biết.
Tôi bắt đầu những chuỗi ngày tháng vùi dập đó khi đầu tiên tôi bước vào club, một không gian đẹp quá sức mường tượng, những thứ ăn chơi sành điệu và sa đọa nhất mà tôi từng chứng kiến. Nhà tôi có tiền, khá giả nếu không nói là giàu có, đó điều đó giúp tôi có thể lao vào những cuộc vui như một con nghiện. Tiếng nhạc ồn ào, không át nỗi tiếng cười to tiếng la hét của mọi người, họ cười họ nhảy múa, họ ăn mặc vô cùng sexy nhất là những cô nàng cave trong Club. Tôi như đang ở thiên đường.
Rượu, beer, thuốc lá, mọi thứ đều được các dân chơi thể hiện đẳng cấp bằng cách uống loại rượu nào, vị trí bàn đang đứng, loại thuốc họ hút, cách nhảy, cách nói chuyện như thế nào với một dân chơi và thay đổi 180 với những bạn làm ăn hay những cô gái chân dài lúc nào cũng ít vải hơn da.
Tôi đã sống trong thế giới đó quá lâu. Tôi chơi đêm, ngủ ngày và cũng có ngày tôi chẳng ngủ. Tôi gặp biết bao nhiêu hạng người, tôi đi cùng với biết bao cô gái, tôi bước qua biết bao mối tình, nhưng đó chỉ là những gì thoáng qua, vì trong tôi lúc đó không có gì là quan trọng bằng cuộc chơi và các cuộc vui của bạn bè.
Sau những cuộc vui đó, chúng tôi đến những quán ăn, đương nhiên cũng phải thuộc loại "hàng hiệu". Chúng tôi gọi những đồ ăn mà chỉ có người có tiền và đại gia mới dám gọi. Nhưng chúng tôi ăn nó hàng ngày, ăn đến phát ớn, và có lẽ gọi chúng chỉ để chứng tỏ sự sành điệu và cái chất của những người nhiều tiền ở tầng lớp trên. Nhiền khi, tôi thèm một thứ ăn vặt vãnh, bình thường nhưng cũng không thể mua nó vì sợ mọi người nhìn vào tôi và đánh giá tôi.
Sau những bữa ăn no nê sang trọng là một cuộc chiến của sự sung sướng.
Chúng tôi tập trung tại ngôi biệt thự của một đứa trong nhóm. Đây là nơi mà bao nhiêu năm qua nó vẫn chứa chấp lũ chúng tôi với những cuộc bay đêm với đủ mọi thứ phê pha: thuốc lắc , Khây ( ketamine ), Đá (phá núi , đập đá), Cỏ (hút Bin), nước biển... Còn tiền ư? Không thành vấn đề! Đó là vấn đề mà chúng tôi không bao giờ quan tâm, chúng tôi thường lấy một lần là cả 50-100 con (thuốc lắc) , 8 - 10gram Khây , 7 - 8 chấm đá, và rất nhiều cỏ, mỗi người thích mỗi loại, còn tôi, thứ gì cũng chơi!
Ảo giác, một sự sung sướng tột cùng, và chỉ khi phê ta mới có được những thứ đó! Con gái bắt đầu cởi đồ, nhảy múa sexy, kích thích ham muốn dục vọng... Chúng tôi gọi đó là những chuyến "bay đêm" thần tiên. Chúng tôi có khả năng "bay" liền như thế một tuần không nghỉ. Những đôi cánh không hề biết mỏi mệt, rã rời. "Thác loạn"! Có lẽ chỉ từ ngữ ấy mới mô tả gần đúng, gần đủ những gì chúng tôi đã trải qua.
Những cuộc dạt nhà đi xa, đi chơi, đi bay cùng đám bạn không phải ít. Trung bình một tháng một lần và mỗi lần dạt ít nhất một tuần. Đồ sơn, Hạ Long, Nha Trang, Đà lạt, Vũng Tàu... tất cả là quá tầm thường! Chỉ khi nào thích cảm giác sóng nước thì đi, còn thông thường, địa điểm chúng tôi thích dạt tới nhất là Thái Lan, Campuchia, Singapore, Trung Quốc, Hong Kong, Malaysia.
Tiền, nhà cửa, tay ga, xế hộp, gái gú... mọi thứ mà cả tôi và đám bạn đều "có thì lo nghĩ gì mà không ăn, không chơi cho sung sướng cuộc đời và bản thân?".
Chợt một sáng thức dậy tôi nhìn vào gương, tôi nhìn trong sâu thẳm ánh mắt mình. Tôi suy nghĩ một điều gì đó, tôi thấy mình già đi nhiều quá, mặt mày hốc hác nhìn không giống người, dù có khoác lên người những cái áo xịn nhất, quần jeans đắt nhất, giầy đẹp nhất, điện thoại thời trang nhất thì tôi cũng chỉ là 1 thằng ăn chơi sa đọa, có làm được gì đâu, có chăng là giỏi uống rượu bia, giỏi chơi gái, giỏi cắn nhiều thuốc lắc, giỏi xào khây, giỏi vích đá, giỏi se điếu cỏ... Làm được gì?
Tôi đi ngang phòng bố mẹ, ba mẹ tôi đang cặm cụi thu xếp một núi giấy tờ làm ăn. Họ luôn như vậy, bận rộn quay cuồng với công việc, không có thời gian để ý tới việc đã gần 7 năm nay tôi không ăn cơm ở nhà, và luôn luôn một câu nói quen thuộc : "Nếu thiếu tiền thì con lấy trong két đó, nhưng đi chơi ít thôi, ráng giữ mình nha con trai, rồi còn phụ ba mẹ làm ăn nữa "...
"Phụ ba mẹ làm ăn ư?". Tôi nghĩ thầm và cười nhạt một mình. Cả ngày hôm đó tôi bỗng nhiên chẳng muốn bước chân ra khỏi của. Tôi ở lì trong nhà. Và trong vòng gần 7 năm qua, lần đầu tiên tôi tiêu có vài chục ngàn một ngày... cũng đủ để mua gói thuốc hút. Tôi nằm xuống gác tay lên trán, và lại suy nghĩ. Tôi muốn dừng lại ở đây, bỗng nhiên tôi muốn một cuốc sống bình thường bên ba mẹ và tiếp tục công việc của ba tôi, và có một gia đình, vợ và con... Tôi sẽ cố gắng...
![]() |
| Ảnh minh họa |
Không bao giờ tôi lại nghĩ mình rơi vào hoàn cảnh trớ trêu này. Anh, người con trai cho tôi những cảm xúc ngọt ngào đầu đời, người con trai tôi luôn nhớ nhung và mang một cảm giác tội lỗi. Ngày tôi gặp anh, tôi vẫn là một cô bé ngây thơ, trong sáng. Lúc đó, tôi đang chờ kết quả thi đại học, còn anh đang là sinh viên học tập tại Hàn Quốc.
Chúng tôi tình cờ quen nhau qua mạng, dù ở rất xa nhưng tôi thấy có tình cảm với anh ngay lần đầu nói chuyện và thấy anh qua webcam. Anh cũng đã gọi điện cho tôi và xem tôi như một người bạn, người em gái. Rồi tôi đỗ đại học, tôi vui mừng thông báo kết quả cho anh. Và thế là ngày nào tôi cũng lên mạng để chat cùng anh. Trò chuyện với anh tôi thấy vui, tôi hay nghĩ linh tinh về anh và rồi... tôi yêu anh thật.
Tôi sợ cảm giác yêu anh, sợ cảm giác phải nhớ nhung mà không được gặp mặt. Tôi biết mình có thể chờ anh nhưng tôi không chắc chắn vào anh, bởi nhìn anh công tử hào hoa, đa tình. Còn tôi, một con bé chưa bao giờ biết yêu và sống khép kín, chỉ dám tâm sự với những người bạn trên mạng, nên chẳng dám tự tin vào bản thân mình.
Tôi đã từng chat và làm quen với nhiều người bạn trên mạng nhưng không tìm được ai nói chuyện hợp. Cho đến tận bây giờ, chỉ anh là người làm tôi rung động. Nhưng nay, sau 3 năm quen biết anh, tôi đã thay đổi nhiều và không còn là con bé ngày xưa... Tôi đã quan hệ với nhiều người, không phải vì tình yêu, không phải vì tiền bạc mà vì nhận thức lệch lạc của bản thân, và vì bản năng gốc trong con người tôi quá mạnh, thậm chí tôi e rằng người con trai nào yêu tôi cũng sẽ phải sợ điều đó.
Phải khẳng định tôi không phải là đứa con gái dễ dãi và xem thường tình yêu. Tôi luôn đề cao những giá trị tinh thần thiêng liêng của tình yêu. Bạn trai tôi như thế nào cũng được, miễn là để lại cho tôi sự thương nhớ và tôn trọng. Nhưng... suốt 3 năm học đại học tôi đã lên giường với nhiều người vì muốn khỏa lấp sự cô đơn và vì bản năng gốc của tôi quá mạnh, lấn át lí trí.
Tuổi trẻ bồng bột, bốc đồng, chân lí sống của tôi là: thứ quí giá nhất của người con gái dành cho người con trai là tình yêu chân thành và một con tim biết yêu và một tâm hồn trong sáng, chứ không phải sự trong trắng.
Một đêm, tôi thấy trên blog anh có hình bóng người con gái khác. Tôi đã buồn và nghĩ linh tinh, rồi tôi đi chơi với một người đàn ông có vợ (tôi cũng đã có tình cảm với người đó nhưng chỉ như sự cảm mến). Tôi vẫn nhớ chính xác đó là ngày 25/10, một cái đêm định mệnh. Tôi đã uống rượu với gã đàn ông đó và trao thứ quí giá nhất cho người mình không yêu.
Tôi nghĩ mình không còn xứng đáng với anh. Còn anh vẫn không biết gì, vẫn nói chuyện với tôi, thỉnh thoảng lại gọi điện, bảo bạn anh đưa ảnh của anh sang cho tôi. Tôi không biết có nên gặp bạn anh để nhận ảnh nữa hay không? Vì gặp cũng chẳng để làm gì, nhưng vì sự tò mò tôi đã tới nhà bạn anh, và một lần nữa bản năng gốc trong tôi lại khiến tôi sai lầm. Tôi đã làm chuyện ấy với chính bạn anh.
Tâm lí tôi bắt đầu có vấn đề. Tôi hay cáu gắt vô cớ, nghĩ linh tinh những chuyện không có thật. Tôi đã tuột dốc không phanh. Tôi yêu bạn anh cuồng nhiệt nhưng tôi biết đó chỉ là đam mê nhục dục mà tôi không thể cưỡng lại. Thỉnh thoảng, cảm giác tội lỗi lại ập đến với tôi. Tôi muốn dừng ngay chuyện quan hệ với bạn anh nhưng dùng dằng mãi vẫn không cắt đứt được. Tôi suy kiệt vì chính những việc làm không kiểm soát được của mình. Tôi đã ngộ nhận tình yêu với bạn anh, đã làm điều mà lòng tự trọng của đứa con gái không cho phép đó là níu kéo, vì khi đó tôi cần một người con trai ở bên cạnh. Nhưng có lẽ trong mắt bạn anh, tôi là đứa con gái hư hỏng và bạn anh đã ra đi. Cả anh cũng đã ra đi... không dấu vết.
Kể từ đó, tôi rơi vào một vết trượt dài khi ngã vào vòng tay của những người đàn ông trên mạng. Tôi cần người để giải khuây, để có thể đưa tôi tới những trốn vui chơi xa xỉ, để quên đi sự đời. Tôi tìm những người đàn ông có khả năng đó. Tôi đã sống buông thả một thời gian, tự xem rẻ mình, tôi bị ức chế thần kinh và luôn nghĩ linh tinh. Chỉ có điều, trong sâu thẳm cõi lòng mình, tôi vẫn thèm một sự động viên từ anh.
Tôi đã phải nghỉ học 1 năm. Đó là thời gian để tôi nghỉ ngơi và bình tâm suy nghĩ lại mọi việc. Tôi thấy tim mình vẫn nhói đau mỗi khi nhớ tới anh. Tôi muốn quên anh, muốn sống không cần anh. Thế rồi, vì muốn quên anh, tôi lại rủ rê một người bạn khác của anh... rồi lại phải dằn vặt. Và giờ tôi quá mệt mỏi, tôi không phải người con gái hư nhưng bản năng gốc của tôi quá mạnh, đã đẩy tôi ra xa con người thật của mình
Ngày anh về nước, anh đã gặp tôi nhưng không mảy may cảm xúc. Tôi biết những gì tôi làm đã giết chết cảm xúc trong anh, vậy mà tôi vẫn muốn được gặp anh, tôi muốn anh hiểu và thông cảm cho tôi...
Hiện giờ tôi vẫn mong một người nào đó có thể thay thế anh, làm tôi rung động và giúp tôi khỏi bệnh. Có lẽ con tim tôi cũng chưa bao giờ được yêu thực sự. Tôi có phải là đứa con gái không ra gì?
![]() |
| Ảnh minh họa |
Năm nay tôi 27 tuổi, nhưng tôi đã tự mình đánh mất nhiều thứ, trong khi bạn bè cùng trang lứa đều có công ăn việc làm, lập gia đình và sống hạnh phúc, thì tôi lại không có gì. Thậm chí tương lai của mình tôi cũng không dám nghĩ tới.
Ngày xưa có nằm mơ tôi cũng không nghĩ tới cuộc đời mình sẽ ra nông nỗi này. Lúc còn đi học, tôi từng là một học sinh giỏi, là niềm tự hào của ba mẹ. Học hết cấp ba, tôi đậu vào một trường đại học ở TP HCM. Từ quê lên Sài Gòn học, tôi ấp ủ bao nhiêu dự định cho tương lai. Nhưng cuộc đời ai biết đâu chữ ngờ, chỉ còn hơn một năm nữa là ra trường, thế mà cuộc đời lại xô đẩy, bắt tôi rẽ sang một hướng khác, tăm tối.
Năm đó về quê ăn Tết, trong một lần đi uống cà phê với bạn, thì nhỏ bạn tôi làm mất điện thoại. Chúng tôi cùng nhau tìm mãi nhưng không thấy. Vài ngày sau, tôi trở về TP HCM học tiếp, nhỏ bạn đó lại gọi vào cho tôi rồi nói tôi đã ăn cắp cái điện thoại đó. Vốn là người nóng tính, tôi không chấp nhận được chuyện bị mang tiếng ăn cắp. Tôi đón xe về quê để làm rõ mọi chuyện. Nhưng khi về tới nơi thì người ta lại nói chỉ là hiểu lầm. Tôi thật sự rất tức giận, dù gì chúng tôi đã là bạn thân thì phải tin tưởng nhau, nhưng...
Cảm giác chán nản, khó chịu, ngày hôm đó tôi đã rủ một người bạn trai đi uống rượu. Thế rồi trong cơn say, tôi không giữ được mình, chúng tôi đã vượt quá giới hạn. Đó cũng là lần đầu tiên.
Ngày hôm sau, tôi về lại Sài Gòn, nhưng oái oăm thay, tháng sau tôi phát hiện mình có thai. Trời đất như sụp đổ dưới chân tôi. Vô cùng hoảng loạn và đau khổ, nhưng tôi không dám bỏ đứa trẻ vô tội. Tôi quyết định về quê, quyết định giữ lại đứa bé, dù tôi với người đó chẳng yêu thương gì nhau. Tuy nhiên ba mẹ tôi không đồng ý, vì cha đứa trẻ là người không ra gì. Sau bao lời khuyên can, thậm chí bị ép buộc, cuối cùng tôi cũng nghe lời ba mẹ đi phá thai.
Quá đau lòng và hối hận với những việc vừa xảy qua, có lúc tôi không còn muốn sống, tôi đã từng cắt tay tự tử nhưng không thành. Buồn bã, chán nản, tôi một lần nữa lại tìm tới rượu, tôi trở nên hư hỏng, tôi chìm trong men say và thuốc lá để quên chuyện đau lòng.
Thế rồi tôi gặp anh, anh nhỏ hơn tôi 2 tuổi. Tôi thích anh nhưng lại không dám nghĩ tới chuyện yêu anh. Vì quá khứ, tôi không thể mở lòng ra với ai cả. Anh cũng biết chuyện đó và luôn động viên, giúp đỡ tôi. Nhờ có anh, cuộc sống của tôi vui vẻ hơn. Và trong một lần sinh nhật cháu gái tôi, tôi đã uống hơi nhiều, lại một lần nữa tôi làm chuyện ấy với anh. Nhưng cảm giác lần này không giống lần đầu tiên, tôi biết mình yêu anh và tôi biết anh cũng có thích tôi.
Chúng tôi đã đến với nhau như thế. Một thời gian sau, tôi lại phát hiện mình có thai. Anh hứa sẽ cưới tôi nhưng gia đình anh không đồng ý, bởi họ cho tôi là một đứa con gái hư hỏng. Bất chấp sự phản đối của gia đình, chúng tôi vẫn ở bên nhau. Cuối cùng người nhà anh phải nhượng bộ. Chúng tôi lấy nhau, tôi sinh cho anh một đứa con trai kháu khỉnh. Chúng tôi rất hạnh phúc.
Những tưởng cuộc đời đã ban cho tôi một phép màu nhiệm, vậy mà một lần nữa, ông trời lại gieo cho tôi nỗi đau đớn. Con tôi được ba tháng tuổi thì bệnh rồi mất. Từ ngày con mất, gia đình anh trở nên ghét bỏ tôi. Tôi biết trước đây, vì đứa cháu nội nên họ mới cho anh cưới tôi. Bây giờ không còn cháu nữa nên họ luôn muốn tôi và anh bỏ nhau. Còn anh cũng vì thế nên buồn, hay đi nhậu nhẹt với bạn bè. Chúng tôi bắt đầu những tháng ngày xung đột, cãi vã.
Tôi mệt mỏi, chán nản, và chuyện gì đến cũng đến, trong một lần tranh cãi, tôi bỏ về nhà mẹ đẻ. Một thời gian ngắn sau, vì vẫn còn yêu nhau nên tôi với anh quay lại. Song lúc này gia đình anh không đồng ý tôi là dâu. Tôi không ngờ chỉ một lần bỏ về nhà mẹ đẻ thì không thể quay trở lại nhà anh được nữa. Là một đứa con hiếu thảo, anh không dám cãi lời ba mẹ. Tôi vẫn cứ ở nhà tôi, còn anh ở nhà anh, nhưng chúng tôi vẫn liên lạc, vẫn yêu thương nhau. Nhưng rồi rào cản gia đình quá lớn cũng khiến chúng tôi mệt mỏi và xa nhau thực sự.
Đến nay đã chia tay được một năm nhưng tôi vẫn không thể nào quên được anh, tôi thật sự không muốn bỏ cuộc như thế. Chỉ có điều nhìn thấy anh mệt mỏi, đi lại giữa tôi và gia đình, tôi không đủ tự tin để giữ anh lại bên mình. Tôi biết ngay từ đầu, tôi đã sai khi chọn con đường này. Nhưng tôi không bao giờ hối hận khi yêu anh. Anh là người đã đem đến cho tôi hạnh phúc cũng như đau khổ. Nhờ có anh tôi mới biết thế nào là cảm giác yêu và được yêu.
Bây giờ chúng tôi vẫn gặp nhau, vẫn cười nói với nhau, nhiều lúc lòng tôi rất mâu thuẫn, muốn có anh nhưng biết như thế sẽ là ích kỷ, sẽ làm anh khó xử. nhưng tôi thật sự còn rất yêu anh. Thời gian qua đi, tôi nghĩ mình sẽ quên được anh nhưng không phải thế. Tôi không biết mình phải làm gì nữa. Cảm giác anh không còn ở bên tôi thật là đau khổ. Tôi nhớ anh từng ngày, từng giờ...
![]() |
| Ảnh minh họa |
Chào các bạn. Mình theo dõi mục này rất lâu, cũng từng góp ý nhiều lần. Nhưng lần này mình mong các bạn giúp mình một lời khuyên sáng suốt.
Mình sinh ra trong một gia đình tương đối khá giả. Ba mẹ rất chiều con và chăm lo vật chất đầy đủ. Trước đây, cuộc sống cũng như việc chi tiêu của mình khá thoải mái, chẳng bao giờ phải suy nghĩ. Nhưng điều đó đã thực sự thay đổi kể từ khi mình có người yêu. Anh ấy là người rất tốt, chăm làm và có chí tiến thủ. Chỉ có điều gia đình anh nghèo, cuộc sống của anh không được sung túc.
Yêu nhau được ít lâu, chúng mình đã dự định sẽ tổ chức đám cưới. Tuy nhiên, nhà anh và cả bản thân anh đều không đủ khả năng. Khi đó, mình vẫn chưa ngần ngại, vẫn rất lạc quan đặt ra một kế hoạch để tìm cách chuẩn bị một đám cưới trong tương lai. Mình bắt đầu dành dụm tiền. Mình bỏ hết những thói quen mua sắm, quán xá, chơi bời... thường có của một đứa con nhà giàu. Lúc ấy, nghĩ vì tương lai của hai đứa, vì người yêu, mình rất cố gắng để vượt qua mọi khó khăn.
Nhưng giờ đây, chẳng hiểu sao, càng lúc mình càng cảm thấy chán nản. Đến một ngày, mình bắt đầu bức bối, ganh tị với những cô gái khác. Mình mong muốn được cuốc sống như xưa, không phải lo toan, tính toán. Từ đó, giữa chúng mình nảy sinh nhiều quan điểm bất đồng về chuyện tiền bạc. Anh ấy cho rằng mình quá coi trọng đồng tiền. Bản thân mình cũng có cảm giác mình nhắc đến tiền nhiều hơn. Biết thế là không đúng, song mình không thể kiềm chế được bản thân. Mình thực sự thèm muốn cảm giác được đi mua sắm, được tiêu xài thoải mái như trước đây. Hơn nữa, nhiều lúc mình cảm thấy rất tủi thân so với đán bạn bè. Họ quen toàn người giàu, chẳng phải lo lắng gì, ngày càng xinh đẹp hơn, trong khi mình thì...
Mình thấy số mình không may mắn. Nhưng mình lại rất yêu anh và anh cũng vậy. Lúc này mình cảm thấy thật mâu thuẫn, mệt mỏi, mình muốn buông xuôi vì chúng mình cứ cãi nhau chuyện tiền bạc hoài. Nếu cứ tiếp tục, mình không biết có kéo dài được tới khi kết hôn không nữa. Liệu suy nghĩ của mình có đúng không? Hay là anh ấy đúng? Xin mọi người hãy giúp mình với.